ĐÓNG VAI ÔNG BA KỂ LẠI CHUYỆN CHIẾC LƯỢC NGÀ

     
*

Đóng vai nhân đồ gia dụng bác ba kể lại lần về phép thăm nhà của ông Sáu truyện ngắn loại lược ngà

Chiến tranh là thứ hoàn toàn có thể gây đề nghị cảnh chia ly, hủy hoại mọi sự sống, làm tan vỡ niềm hạnh phúc của biết bao gia đình. Chiến tranh là sinh ly tử biệt, mới gặp mặt đây thôi nhưng mà ngày mai sẽ mãi mãi không thể được trong thấy nhau nữa. Lời hứa cứ nhiều năm theo thời gian, thách thức con fan đến cùng kiệt. Những lần nhìn thây cây lược ngà ấy là những lần tôi do dự và ngậm ngùi. Trong cuộc sống kháng chiến của tôi, tôi tận mắt chứng kiến không biết từng nào cuộc phân chia tay, tuy nhiên chưa bao giờ tôi bị xúc động như lần ấy.

Bạn đang xem: đóng vai ông ba kể lại chuyện chiếc lược ngà

Trong đông đảo ngày hoà bình vừa lập lại, tôi thuộc anh sáu về thăm mái ấm gia đình anh. Anh Sáu là kháng cỗ kháng chiến, sớm thoát ly mái ấm gia đình lên cứ. Cơ hội đi, đứa con gái đầu lòng của anh ấy – cùng cũng là đứa con duy độc nhất của anh, gần đầy một tuổi. Bảy năm sau, đó là lần ấy, khi bé lên 8 tuổi, anh mới bao gồm dịp trở về thăm nhà, thăm con.

Anh Sáu ngồi tứ lự bên trên xuống, nét phương diện đăm đăm nhìn dòng nước rẽ đôi bên, tôi phát âm anh vẫn nghĩ về con. Chắc chắn anh đang hình dung khi về tới nhà, con bé nhỏ sẽ hét lên vui vui vẻ ôm choàng lấy cổ anh. Sau bao năm xa cách, tình cảm phụ vương con tróng vắng bấy lau được che đầy. Gắng nhưng, thực tế lại không giống như mong ước. Anh Sáu về mang lại nhà, cực kỳ vội vã, anh khiêu vũ lên bờ lúc trong thấy con, con nhỏ bé lại bối rối bỏ chạy vào nhà. Anh đứng sững lại đó, chú ý theo con, nỗi nhức đớn, hụt hẫng khiến cho mặt anh sầm lại trông thật đáng thương cùng hai tay buông xuống như bị gãy.


Suốt phần đông ngày nghỉ ngơi nhà, anh chỉ mong sao mỏi con bé gọi một tiếng cha nhưng nó một mực không nghe. Suốt ngày anh chẳng đi đâu xa, lúc nào thì cũng vỗ về con. Nhưng càng vuốt ve con nhỏ nhắn càng đẩy ra. Chị em nó bao gồm giải thích, bao gồm dọa đánh, nó im, ko nói gì. Tôi với anh Sáu tìm đầy đủ mọi phương pháp để nó gọi bố nhưng đành chịu. Con bé nhỏ bướng bỉnh với cứng đầu tởm gớm. Bất lực, anh Sáu ngòi nhìn bé bé, nước đôi mắt rưng rưng.

Trông bữa cơm, anh ân càn gắp cho phụ nữ một cái trứng cá to xoàn để vào chén nó. Nó liền rước đũa xuyên vào chén, để đó rồi bất ngờ hất cái trứng ra, cơm văng tung toé cả mâm. Giận quá cùng không kịp suy nghĩ, anh vung tay tấn công vào mông nó thiệt đau. Tôi tưởng con bé sẽ trải ra khóc, đang giẫy, sẽ đạp đổ cả mâm cơm, hoặc đang chạy vụt đi. Nhưng không, nó ngồi im, đầu cúi gằm xuống. Nghĩ rứa nào nó núm đũa, gắp lại quả trứng cá bỏ vô chén, rồi âm thầm đứng dậy, bước thoát ra khỏi mâm. Xuống bến, nó dancing xuống xuồng, mở lòi tói cố khiến cho dây lòi tói khua rổn rảng, khua thật to, rồi mang dầm bơi lội qua sông. Nó lịch sự qua nhà ngoại, mét cùng với ngoại với khóc ở bên ấy. Chiều đó, người mẹ nó thanh lịch dỗ dành mấy nó cũng ko về. Mai sau anh Sáu buộc phải đi, đó là đêm cuối cùng của hai anh chị, chị cũng không muốn bắt nó về.

Thế là hết, mọi hy vọng đều tiêu tan. Cửa hàng chúng tôi không hiểu vị sao con bé nhỏ không chịu hotline anh Sáu là cha và cũng không hề cách nào để bắt con bé xíu làm điều đó. Tía ngày phép ngắn ngủi trôi qua trong ân hận tiếc. Cho dù rất bồn chồn nhưng tôi với anh Sáu cũng phải bố trí trở về đơn vị cho kịp lúc.

Thế nhưng, cuộc sống thường ngày thật kì diệu, ngay trong lúc bế tắc, một sự khơi mở cũng đủ làm sáng bừng bao hy vọng, vỡ òa hạnh phúc, bao phủ đầy phần đông tổn yêu thương vốn vẫn quá sức chịu đựng. Buổi sớm hôm ấy, người thân trong gia đình đưa tiễn shop chúng tôi trên bến sông thiệt đông. Anh Sáu bùi ngùi nhìn con bé bỏng đang đứng nép sau cánh cửa, nghẹn ngào nói: tía đi nghe con. Bất ngờ, con bé xíu thét call một tiếng “ba” thật lớn, thật dài, nước đôi mắt dàn dụa. Giờ đồng hồ kêu của chính nó như tiếng xé, xé sự tĩnh mịch và xé cả tâm thuật mọi người, nghe thiệt xót xa. Đó là giờ “ba” mà nó cầm cố đè nén trong từng nào năm nay, tiếng “ba” như vỡ vạc tung ra từ đáy lòng nó, nó vừa kêu vừa chạy xô tới, cấp tốc như một bé sóc, nó chạy thót lên cùng dang nhì tay ôm chặt rước cổ ba nó. Nó vừa ôm chặt ba nó, vừa khóc nức nỏ, cấm đoán ba nó đi. Anh Sáu hạnh phúc quá, ko nói nổi đề xuất lời. Anh nó bế nó lên. Nó hôn bố nó thuộc khắp. Nó hôn tóc, hôn cổ, hôn vai cùng hôn cả lốt thẹo dài bên má của ba nó nữa.


Tôi đứng yên im lưu ý đến về điều bất ngờ này. Thì ra, đêm qua, bà nước ngoài đã lý giải cho con nhỏ xíu hiểu chiếc vết sẹo lớn lao trên mặt anh Sáu. Chỉ do một “điểm lạ” ấy cơ mà con bé bỏng đã cự tốt anh mấy ngày nay. Tiếng nó đọc rồi, nó càng thương, càng từ hào về tía nó hơn.

Xem thêm: Vật Lí 9 Bài 5: Đoạn Mạch Song Song Soạn Lý 9 Đoạn Mạch Song Song Song

Con nhỏ xíu nhất quyết cấm đoán anh đi, nó mong anh ngơi nghỉ nhà. Anh hứa hẹn đi vẫn trở về nó cũng không chịu. Bà ngoại đề xuất dỗ dành riêng mãi, hứa ba vè sẽ download cho cây lược nó new nghe. Cố rồi, chúng tôi lên đường trong niềm hân hoan khác lạ. Những ưu tư lâu nay đã được giải phóng hết. Trong tim anh Sáu vui như hội, tôi nhấn ra điều đó trên khuôn khía cạnh hớn hở của anh ý suốt dọc đường.

Ở chiến khu, suốt ngày anh Sáu lại mong nhớ con. Một lần, có đồng chí nhặt được khúc ngà voi mang về, anh Sáu mừng vui vô cùng. Anh cẩn thận cắt khúc ngà ra từng miếng bé dại rồi làm thành mẫu lược. Anh làm cho say mê, rất là tỉ mỉ. Có tác dụng xong, anh chải chải lên mái đầu để chiếc lược thêm trơn rồi ấp ôm trong lòng, mong mỏi ngóng một ngày được trở về, tận tay trao món tiến thưởng ấy mang đến con.

Thế nhưng, cuộc sống thường ngày thật trớ trêu, ước muốn ấy chưa triển khai được thì anh Sáu vẫn hi sinh. Vào một trận càn to của địch, anh Sáu trúng đạn vào ngực, trước dịp trút khá thở, anh cũng kịp trao lại cây lược ấy mang lại tôi và dặn tôi yêu cầu gửi được cho con gái của anh, anh bắt đầu mãn lòng. Tôi cảm thấy không được lời lẽ để tả lại cái nhìn ấy, chỉ biết rằng, cho đến bây giờ, thỉnh thoảng tôi cứ lưu giữ lại đôi mắt của anh: – Tôi sẽ đưa về trao tận tay đến cháu. Tôi cúi cong người xuống gần anh và khẽ nói. Đến thời gian ấy, anh mới nhắm đôi mắt đi xuôi.


Thời gian thắm bay trôi đi, cuộc chiến mỗi ngày một căng thẳng, thời điểm ấy, tôi tất yêu trở về trao cho nhỏ nhắn Thu mẫu lược ngà, món quà sau cùng của phụ vương nó. Mãi mang lại mấy năm sau, vào một chuyến hành trình công tác sống vùng trợ thì chiếm, tôi sẽ tình cờ chạm chán Thu tại một trạm giao liên làm việc vùng Đồng Tháp Mười. Từ bây giờ Thu đang thành một cô giao liên dũng cảm, dẫn đoàn cán bộ vượt qua đoạn đường nguy hiểm. Tôi đã thực hiện được nguyện vọng sau cuối của tín đồ đồng nhóm cũ (ông Sáu), trao tận tay cho Thu cái lược ngà. Thu nhận loại lược, nghe tôi kẻ, nước đôi mắt nghẹn ngào.


Để lại một đánh giá Hủy

Thư năng lượng điện tử của các bạn sẽ không được hiện thị công khai.

Xem thêm: Trong Bài Úp Lá Khoai Có Bao Nhiêu Chong Chóng, Bài Đồng Dao: Úp Lá Khoai

Phản hồi

Tên

Thư năng lượng điện tử

Trang Mạng

Lưu tên, email và trang web của tôi trong trình duyệt mang lại lần phản hồi sau.


bài văn biểu cảmBàn về đọc sách (Chu quang đãng Tiềm)Chí Phèo (Nam Cao)Cuộc sống gồm ý nghĩaDương LêGiải yêu thích và triệu chứng minhHình tượng tín đồ línhKỷ niệm xứng đáng nhớLý tưởng sốngNhật ký kết trong tù đọng (Hồ Chí Minh)Sống có bản lĩnhSống đẹpThi pháp họcThiên chức của nhà vănThói lỗi tật xấuThơ ca hồ Chí MinhThơ ca cùng cảm nhậnTinh thần tự họcTiếp nhận văn họcTu dưỡng nhân cáchTệ nạn làng hộiVợ nhặt (Kim Lân)Đức tính cao cảĐừng hại vấp ngãƯớc nguyện dâng hiến

Bài văn biểu cảmBàn về xem sách (Chu quang đãng Tiềm)Chiếc thuyền ko kể xa (Nguyễn Minh Châu)Chuyện người con gái Nam Xương (Nguyễn Dữ)Chí Phèo (Nam Cao)Chữ fan tử tù (Nguyễn Tuân)Cuộc sống gồm ý nghĩaCống hiến âm thầm lặngDanh ngônDương LêGiải mê thích và bệnh minhHình tượng người línhHình tượng đất nướcKỷ niệm đáng nhớLuyện Thi tốt nghiệp Quốc giaLý tưởng sốngNgười lái đò sông Đà (Nguyễn Tuân)Nhân trang bị MịNhân trang bị người lũ bà hàng chàiNhân đồ Thúy KiềuNhân đồ gia dụng thức tỉnhNhật ký trong tù túng (Hồ Chí Minh)Sống có bản lĩnhSống đẹpSức mạnh của ý chíThi pháp họcThiên chức của nhà vănThói hư tật xấuThơ ca hồ Chí MinhThơ ca và cảm nhậnTinh thần tự họcTiếp nhận văn họcTu dưỡng nhân cáchTây Tiến (Quang Dũng)Tình cảm gia đìnhTình fan tình đờiTệ nạn xóm hộiTục ngữTừ Xuân LãnhVươn cho tới thành côngVợ nhặt (Kim Lân)Yêu thương nhỏ ngườiĐức tính cao cảĐừng sợ hãi vấp ngãƯớc nguyện dưng hiến