Tên Kia Mi Đi Chết Đi

     
Giới thiệu nhân vật:1 - Trần Nguyễn tè Nhi (17t)- nó: “đại tỉ quậy phá”, xinh đẹp đáng yêu-nghịch ngợm, phá phách, “khổng minh” trong “sự nghiệp” bày ra các trò khuấy rối và phiên bản thân cùng bạn luôn luôn là fan “thực hiện”-thích nghe nhạc( nhất là nhạc của ca sỹ sơn tùng mtp ^^, cứ nên nói là hâm hộ “ông” này như điên luôn luôn :v), thậm chí còn thích cả “khủng tía tinh thần” tín đồ khác.-cái gì rồi cũng biết, ôm đồm nhau thì no.1, cả đời không chịu đựng thua-tiểu thư è cổ gia, ba là nhà khảo cổ, chị em là diễn viên khét tiếng cả hai phần đông không hay ở trong nhà (vì vậy nhỏ này bắt đầu nghịch được thế)-câu cửa ngõ miệng: “Mi đi bị tiêu diệt đi!!!”2 - Vũ Anh Vân (17t): dễ dàng thương, đáng yêu-nghịch như quỷ sứ, các bạn “đồng hành” từ nhỏ tuổi của tiểu Nhi-con gái độc nhất của chủ tịch tập đoàn thời trang Vũ Anh-cực ghét nghe nhạc :v (thà chết còn rộng nghe, nghe rồi xúc cảm lồng ngực nhức đớn, lao động trí óc nổ tung, tiết chảy thành sông, người trên chảo nóng)3 - Trần Nguyễn Anh Phong (20t)-Anh trai tiểu Nhi, rất đẹp trai cực ^^-Yêu mến em gái nhưng không có nghĩa là không lúc nào cãi nhau (hai bằng hữu cứ đấu khẩu “nhẹ nhàng” một hồi rồi xông vào oánh nhau luôn)-Câu cửa ngõ miệng: “Khỏi cãi!” (với em gái thoy a)4 - Nguyễn Vũ Quân (17t): đại ca sở hữu vẻ rất đẹp “nghiêng bầy bà với còn nghiêng cả đàn ông” :v (đủ hiểu thằng này đẹp vắt nào rùi chứ?)-cuồng sưu tập xe cộ :v (xe xấu chửi cả dòng thằng kiến thiết luôn :v)-sở hữu một đội nhóm quân hùng hậu nhất trong trường.-thường xuyên bắt buộc dùng “panadol” vị đau đầu vì… (khi không giống nói sau ^^)-con trai nhà thêm vào xe hơi nổi tiếng Nguyễn Vũ (thảo nào cuồng xe thế)5 - Nguyễn Văn Khánh (17t): hotboy nghịch ngợm.-hay ra vẻ mê gái nhưng lại “sức” chung thủy thì hơn hết trâu luôn-thiếu gia Nguyễn Văn, anh chị em đều kinh doanh trực tuyến.(Chắc là vẫn còn đấy thiếu “đứa nào đấy” nhưng bảo hành ta lười lắm, khi không giống nói sau)


Bạn đang xem: Tên kia mi đi chết đi

Teen
1/65
Chương 1: Hai con bạn thân


Xem thêm: Thơ Nôm Đường Luật Là Gì - Sự Phát Triển Ngôn Ngữ Thi Ca Dân Tộc Thể Hiện

Hôm nay, tè Nhi cùng con “bồ” thân chí cốt Anh Vân đưa ra quyết định sẽ giành một ngày dài chủ nhật thân yêu nhằm đi “du ngoạn” thành phố Osaka xinh tươi này. Đi cho giữa trưa rồi, chớ thây nắng lớn cháy tóc, nhị đứa vẫn không chịu đựng về. Tè Nhi thì khỏi nói rồi, tay nắm là que kem mát lạnh, bên trên tai treo tai nghe, tinh thần vui vẻ vô cùng.-Tao…lạnh quá!- Anh Vân nói như rên.Tiểu Nhi chẳng thèm để ý, nói gọn gàng một câu:-Kệ xác mày! bị tiêu diệt tao viếng!Vì trời nóng đề nghị mới phải nạp năng lượng kem, mà lại được ăn kem rồi thì buộc phải mát! Qúa chuẩn rồi! Câu này trong tiếng Anh cứng cáp ở “thì hiện tại thường” rồi. Cầm cố mà cái con nhóc sẽ đi kề bên cứ rên ư ử như bà lão sắp tới “thăng”.-Sao bắt tao nghe chứ? mày biết tao không thích hợp với nhạc mà!- Anh Vân nói, nhì mắt rơm rớm nước.
Tiểu Nhi thở dài. Nhạc hay thế này còn có mỗi bản thân tận hưởng, đến cả con bạn chí cốt cũng nghèo đói đến nấc “không thể nghe nhạc”.Nhưng cho dù sao nó cũng là chúng ta mình mà, có tác dụng sao hoàn toàn có thể chống mắt lên quan sát nó chưa ck đã “giã từ cõi đời”.Tiểu Nhi gửi tay dỡ dây tai nghe trên tai Anh Vân đang “lạnh không còn người, sẵn sàng đi mua áo len ấm giữa bầu trời ngày hè nóng bức”. Cảm giác trong tai chẳng còn cái thứ “ân thanh diệt trừ kia”, Anh Vân bắt đầu bình tĩnh trở lại, dịu nhõm cả đầu, khí tiết trong người rất có thể dần lưu lại thông.-Cả đời tao cũng không muốn nghe nhạc!!!- Anh Vân ngẩng cao đầu nhìn khung trời hét lớn.Mùa hè mà, trời nắng nóng to ghê khủng, lại còn vào giữa trưa nữa…Anh Vân vốn không có kính theo lại ngước cao đầu thế, tất nhiên bị nắng làm chói mắt, khía cạnh nhăn như sắp khóc.
-Khổ thân tui thừa mà!- Anh Vân cúi đầu than vãn.Tiểu Nhi mỉm cười sằng sặc một hồi bắt đầu chịu nén mỉm cười (nén cười thôi, chứ thiệt ra còn mún cười nữa cơ), bước đến vỗ vai Anh Vân:-Thôi mầy ơi! cuộc sống mà, nó lắm “chông gai” lắm! Khổ quá rồi! Thôi thì mày cứ đi chạm mặt cụ tổ đơn vị mày đi! Tao hứa… HAHAHA!!!Tiểu Nhi nó là nạm đấy! Còn không “an ủi” bạn chấm dứt đã mỉm cười sằng sặc nữa rồi. Suy nghĩ thử nhưng xem, Anh Vân còn chưa “thăng’ thật đâu, còn chớ sờ sờ lân cận kìa.-Con cờ- hó!!! Mày chết đi!!!!!!!!- Anh Vân hét rồi túm lấy phần cổ áo Tiểu Nhi nhấc lên.Tiểu Nhi cụ nén cười, rồi làm cho “mặt như sắp đến khóc”, nói:-Ây dà! Tha đến em đi “chụy” Vân! Em biết sai rùi nè! Em thề em hứa em đảm bảo “sau này” em mới sám hối!-Tao đếu chịu nổi rồi nhá mầy!- Anh Vân lửa cháy hừng hực trên đầu.


Xem thêm: Hệ Số Tự Cảm Của Cuộn Dây Hay Nhất, Công Thức Tính Độ Tự Cảm Của Cuộn Dây

-Ây dà! Đừng nóng a! cảnh giác cháy tóc ế! Tha em đi “chụy” Vân!- đái Nhi chịu “khuất phục”.Hết chống chịu nổi rồi! Nhìn mẫu vẻ khía cạnh “nhăn cho phát hài”, các giọng nói “ngọt ngào như sữa mẹ” của tè Nhi kia, Anh Vân nào chịu đựng nổi. Chuẩn bị nhồi ngày tiết cơ tim rồi!Buông tè Nhi xuống, Anh Vân thay đổi giọng vơi nhàng:-Nhi tỉ tỉ à! Tỉ làm cho ơn sau này đừng “khủng cha tinh thần” em nữa! Em còn trẻ, khỏe. Lại là gái chưa chồng, chết vì chưng nhạc thì uổng chi phí tài nguyên quôc gia lắm a!Tiểu Nhi nể tình đồng đội lâu năm, cười cười cùng với Anh Vân rồi liên tiếp “du ngoạn” thành phố giữa giữa trưa (cháy đầu mày ta kệ a).Phải chơi mang lại nó không còn mình chứ! Ngày mai đề nghị về nước rùi mà, tội gì không đùa thêm tí nữa (mà chơi cũng có thể có chết được đâu). Và nạm là nhì đứa chúng nó chơi đủ thứ, ăn uống nhiều món (mà túi tiền lại chẳng vơi đi là bao).Con nhà giàu nó là cố kỉnh đấy!Các ngươi cứ nghịch đi, cứ vui mắt đi, ăn đủ đi! Mai ta cho tất cả lũ tham gia vào chiến tranh quả đât thế kỉ 21!